Cuộc sống là một hành trình đầy những khó khăn và thử thách, đôi khi phải đánh đổi cả tính mạng. Để đi đến thành công, cách duy nhất chính là không bỏ cuộc, vững vàng và bước tiếp. Cùng theo dõi câu chuyện về cây cầu Brooklyn để thấy được tinh thần vững vàng này ngay sau đây nhé! 

Đó là một câu chuyện thực của cây cầu Brooklyn – phép lạ của ngành xây dựng, nối giữa New York và Long Island. Vào năm 1870, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khởi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật ngoạn mục bắc ngang hai thành phố. Năm 1883 cây cầu được hoàn thành sau 13 năm. Nghe tưởng việc xây cầu vô cùng dễ dàng. Nhưng không. Với điều kiện vật chất và máy móc thời điểm bấy giờ là điều không tưởng. Để kiệt tác này được ra đời, ông đã phải đánh đổi cả tính mạng mình và bình thường của con trai mình. 

Kể đến bước đầu trong hành trình khó khăn này chính là những ý kiến phủ nhận từ giới chuyên gia trong ngành xây dựng. Với họ, đây là một việc không thể và khuyên Roebling từ bỏ đi. Bởi đây là việc vô cùng viển vông và chưa ai từng làm trước đó.

Với ước mơ cháy bỏng trong lòng, suy nghĩ về việc xây cầu cứ luôn khắc sâu trong tâm trí của ông. Không nản lòng, ông về nhà thuyết phục con trai mình là Washington cũng là một kỹ sư đầy nhiệt huyết và tiềm năng. Sau nhiều cuộc thảo luận, ông đã thuyết phục được Washington. Cả hai cha con cùng ấp ủ ý muốn hoàn thành cây cầu và bàn luận về cách vượt qua mọi trở ngại.

Lần đầu tiên với nhiều bỡ ngỡ, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra trong đầu hai cha con. Thật may, các ngân hàng cũng tin họ và đồng ý bỏ tiền ra cho dự án xây cầu. Như có thêm động lực, họ hết sức phấn khích và nhiệt thành, họ tuyển nhân công và bắt đầu xây cây cầu trong mơ của mình.

Tưởng rằng dự án sẽ bắt đầu suôn sẻ nhưng không lâu sau đó, một tai nạn khủng khiếp xảy ra và đã lấy đi mạng sống của chính ông Roebling. Còn Washington thì bị thương nặng, sau tai nạn đã không thể đi đứng và nói được. Tất cả hy vọng dường như sụp đổ vì ngay cả Roebling – người duy nhất biết cách để xây dựng cây cầu này cũng không còn. Người thay cha gánh vác cũng không có khả năng để tiếp tục con đường này. Hàng loạt lời bán tán tiêu cực ập đến “Chúng ta đã bảo họ rồi mà”. “Hai cha con bị điên cùng những giấc mơ điên rồ của họ”. “Thật ngớ ngẩn khi theo đuổi những tầm nhìn không có căn cứ”.

Thật diệu kỳ vì dù anh mất khả năng đi lại và giao tiếp nhưng sự nhiệt huyết và niềm tin trong anh luôn cháy sáng. Anh quyết tâm sẽ thực hiện được ước mơ của cha mình. Nhìn qua tấm màn trắng mỏng nơi giường bệnh, những ngọn cây đung đưa nhẹ nhàng như những lời gửi gắm từ xa của người cha mong anh đừng từ bỏ ước mơ còn đang dang dở.

Trời không phụ lòng người, đầu óc tinh anh của Washington loé lên một ý tưởng thú vị. Anh sẽ dùng chính những ngón tay kia gõ vào cánh tay vợ mình để ra hiệu. Anh cũng dùng chính cách này để giúp những kỹ sư vận hành tốt dự án hàng ngày.

Thật kiên trì khi mà suốt 13 năm ròng rã, anh đã gián tiếp điều hành công việc cho đến khi cây cầu được hoàn thành.

Ngày nay, công trình ngoạn mục – cây cầu Brooklyn vẫn đứng vững, đẹp đẽ và đầy tự hào. Bài học đáng nhớ về sức mạnh tinh thần, ý chí, quyết tâm không bị đánh bại bởi hoàn cảnh hay số phận nghiệt ngã. Cùng với đó là sự đóng góp của đội ngũ kỹ sư, những người đặt niềm tin vào người đàn ông từng bị một nửa thế giới cho là điên rồ, với ý tưởng táo bạo.

Nếu nói cây cầu tượng trưng cho nhiều thứ tình cảm thiêng liêng thật không hề sai. Tình cha con, tình vợ chồng, tình đồng đội tạo nên sức mạnh to lớn giúp chúng ta chiến thắng mọi điều trong cuộc sống.

Câu chuyện về cây cầu Brooklyn là một minh chứng chân thực nhất về tinh thần kiên cường, niềm tin sắt đá vào cuộc sống tốt đẹp. Khó khăn thử thách là những điều tất yếu của cuộc sống. Chỉ cần ta dám nghĩ, dám làm và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân, thành công sẽ mỉm cười.